Ngày thứ ba sau khi mẹ tôi qu/a đ/ời, Thẩm Yến Thanh cuối cùng cũng từ nước ngoài về tới. Anh đỏ mắt ôm tôi vào lòng: "Anh xin lỗi, chuyến bay bị hoãn nên anh về muộn."
Tôi dựa vào ng/ực anh, im lặng không nói. Mắt chỉ dán vào vết son in hờ trên ống tay áo vest.
Cuộc gọi cuối cùng của mẹ tôi là dành cho tôi: "Con yêu, mẹ thấy Yến Thanh rồi, anh ấy đâu có đi nước ngoài. Mẹ ở khu chung cư Bình Giang, thấy anh ấy với một cô gái..."
Đêm đó, mẹ tôi lên cơn đ/au tim. Gọi cấp c/ứu ba lần đều không kịp.
Trong linh đường, Thẩm Yến Thanh quỳ trước bài vị khấn đầu, dáng vẻ thành kính như một người con hiếu thảo. Khách viếng đều khen anh trọng tình nghĩa.
Tôi cúi xuống lau bụi trên trán anh: "Đầu gối đ/au không?"
Anh nắm tay tôi, mắt đỏ hoe: "Không đ/au. Mẹ mất rồi, đây là việc con nên làm."
Tôi mỉm cười rút tay lại: "Vậy anh cứ quỳ đấy, đừng đứng dậy."