Sau khi chàng rơi xuống nước, ký ức dừng lại ở năm năm trước. Lúc ấy, chúng ta vẫn chưa thành thân. Trong lòng hắn còn có một cô gái lừa gạt mà hắn từng rất yêu thích. Cô gái ấy đã b/án hắn vào Nam Quán. Là ta c/ứu hắn. Tống Yến không tin: 「Nàng xem ta như mạng sống!」 Lại đ/á/nh cược với ta, chỉ cần hắn tìm được vật phẩm liên quan đến đối phương. Ta nhất định phải đồng ý hòa ly. Ngày thứ nhất, hắn chẳng tìm thấy gì, thật đáng buồn cười. Ngày thứ hai, hắn vẫn không tìm được, ta cười. Đến ngày thứ ba, hắn đào từ dưới gốc cây một chiếc hộp, trong hộp giấu bức chân dung cô gái. Tống Yến ôm bức họa hỏi ta: 「Cười đi, sao không cười nữa?」