Ta là nghịch đồ phản bội sư tôn, tất cả mọi người đều c/ăm h/ận ta thấu xươ/ng. Nhưng khi ta hủy đi ký ức rồi ch*t đi, đạn màn lại quỳ gối c/ầu x/in cho ta một lá bài hồi sinh.
Trọng sinh về sau, đạn màn không còn ch/ửi m/ắng ta nữa, mà chỉ còn hết nấc vì mối qu/an h/ệ giữa ta cùng sư tôn. Ngay cả sư tôn cũng trở nên khác lạ.
"Lại định bỏ rơi ta sao?"
"Sao không nói gì? Cơ thể ta khiến ngươi chán gh/ét đến thế ư?"
"Ngươi đang từ chối điều gì? Trước đây ngươi chẳng rất thích sao?"
"Sao cứ nhìn hắn? Hắn đẹp hơn ta ư?"
...
Độc giả bình luận:
[Mùi đàn ông bị phụ bạc tràn cả ra khỏi màn hình rồi.]
[Gã góa phụ tuyệt vọng cô đ/ộc gần trăm năm, đúng là nh.ạy cả.m thật.]
[Sư tôn: Dám không yêu ta? Ta khóc cho ngươi xem.]
[Chỗ này ch/ửi bới mới đã, dirty talk mãi là thần!]
[Xem mà thấy thương kẻ phản diện, ngày nào cũng 'h/ận' chắc lưng đ/au mỏi hết cả.]
[Hê hê, ra đời đều phải trả giá, hắn xứng đáng lắm.]