Thôi Thời Diễn xuống Giang Nam một chuyến, rồi mất trí nhớ.
Hắn không tin bản thân vốn đoan chính thanh liêm lại dưỡng ngoại thất, liền đuổi ta đi.
Ta mừng đến phát khóc.
Ta, một phụ nữ hiện đại xuyên không bị thổ dân phong kiến ép tình, cuối cùng cũng tự do rồi!
Dời đến vùng đất mới, ta mở quán ăn, lúc lắc chảo lớn vùn vụt.
Một năm sau, tân tri châu nhậm chức, mở tiệc đãi đồng liêu, mời ta đảm nhiệm.
Nếm qua món ta nấu, hắn cho gọi ta tới.
"Nàng nấu ăn khá đấy, phủ ta còn thiếu đầu bếp, nàng có muốn ở lại không?"
Ta ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, mặt cứng đờ.