Từ nhỏ, ta đã có khả năng nhìn thấu vận mệnh người đời. Giữa buổi lo/ạn lạc, để mưu sinh, ta cải trang thành nam nhi, rong ruổi giang hồ, bày quán bói toán. Cho đến hôm đó, vị thiếu tướng trẻ tuổi nhảy xuống ngựa, bảo ta gieo quẻ. Trong ánh m/áu loang đỏ trời, ta thấu thị cảnh lưu dân đói khát, xươ/ng trắng phủ đầy đồng. Thấy rõ hắn sẽ dấy binh tạo phản, vì dân đứng lên, nhưng rồi bị dồn vào bước đường cùng, t/ự v*n nơi cổng thành. Ta khẽ nở nụ cười. Người sư phụ năm xưa dặn ta tìm ki/ếm - nay đã gặp được. Con đường không lối về này, ta cũng muốn bước chân vào.