Đêm ta sinh con trai đầu lòng, Tiêu Cảnh Dục hiếm khi s/ay rư/ợu.
Hắn ngồi một mình trong phòng, thất thần nhìn bức họa trên tường.
"Hy D/ao, đêm nay sinh hạ hoàng tử lẽ ra là nàng."
"Nếu là con trai, trẫm sẽ lập tức phong nó làm thái tử; nếu là con gái, trẫm sẽ để nó vĩnh viễn làm châu báu trong lòng bàn tay trẫm."
"Nàng ta tuy có ba phần giống nàng về vẻ ngoài, nhưng mọi mặt đều không bằng nàng."
Hắn h/ận ta cư/ớp mất vị trí thái tử phi, bức tử Thẩm Hy D/ao.
Đến mức ta khó sinh mà ch*t, hắn cũng không đến nhìn một lần.
Mãi đến khi ta ở âm tào địa phủ gặp được cha mẹ và anh trai,
mới rõ Tiêu Cảnh Dục hạ lệnh tru di toàn bộ gia tộc ta.
Mở mắt lần nữa.
Ta trở về ngày tiên hoàng ban hôn cho ta.
Nhìn thấy dáng vẻ thà ch*t không theo của hắn, ta nhàn nhạt cười.
"Thái tử điện hạ."
Tiêu Cảnh Dục vừa định mở miệng từ chối thánh chỉ, lại nghe ta nói:
"Ngài che mất người trong lòng ta rồi."