Mùa hè năm 18 tuổi, tôi và Phan Văn Bác trèo lên tháp nước bỏ hoang. Chúng tôi nhìn thấy một th* th/ể phụ nữ. Cả hai h/oảng s/ợ bỏ chạy. Sốt cao co gi/ật, cơn á/c mộng ấy không ai dám nhắc lại. 7 năm sau, tôi lại đến thị trấn nhỏ này. Chợt nhớ ra chuyện đó. Tôi lại trèo lên. Lại nhìn thấy th* th/ể của Phan Văn Bác lúc 18 tuổi. Nhưng suốt những năm qua, tôi vẫn thường nhận được tin nhắn của anh ấy. Tôi gọi điện cho anh: "Alo? Tôi đang ở tháp nước, tôi nhìn thấy..." Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi nói: "Anh đã nhìn thấy tôi rồi đúng không..."