Sau sáu năm chia tay, tôi và Phó Vân Tranh gặp lại nhau ở California. Hoàng hôn trên bãi biển Santa Monica nhuộm bầu trời thành màu cam đỏ lãng mạn. Khi tôi khoác tay Thẩm Tây Châu bước vào nhà hàng Michelin. Ngay lập tức tôi thấy Phó Vân Tranh ngồi bên cửa sổ. Anh ấy g/ầy hơn so với sáu năm trước, đường quai hàm càng thêm sắc nét. Bước chân tôi khựng lại một chút. Thẩm Tây Châu nhận ra sự khác thường, liếc theo ánh mắt tôi, khẽ hỏi. “Quen à?” “Không quen.” Tôi thẳng lưng tiếp tục đi vào trong. Nhưng ngay khoảnh khắc đi qua chiếc bàn đó, Phó Vân Tranh ngẩng đầu lên. Bốn mắt chạm nhau. Ánh mắt anh lướt qua mặt tôi, lướt qua bàn tay Thẩm Tây Châu đặt trên cánh tay tôi. Cuối cùng lại rơi vào đôi mắt tôi. Một giây. Hai giây. Anh bình thản thu hồi ánh nhìn. Tôi bất giác siết ch/ặt quai túi xách. Sáu năm trôi qua. Tôi vẫn sẽ vì một ánh mắt của Phó Vân Tranh mà lòng dạ rối bời.