Ngày đầu tiên tôi được cha mẹ ruột tìm về hào môn, tiểu thư giả Lâm Kiều Kiều bưng bát canh nóng hổi lao thẳng về phía tôi. Thái tử gia giới thượng lưu kinh thành đứng bên cạnh cười khẩy: "Đồ nhà quê, đúng là không biết nhìn đời." Tôi không né tránh, thậm chí còn chẳng buồn chớp mắt. Giây tiếp theo, Lâm Kiều Kiều tự vấp chân mình, cả bát canh nóng đổ ụp lên chiếc váy dạ hội cao cấp trị giá hàng triệu của cô ta. Thái tử gia lao tới định anh hùng c/ứu mỹ nhân, nhưng lại bị Lâm Kiều Kiều hoảng lo/ạn túm lấy quần. Một tiếng "xoẹt" vang dội. Chiếc quần tây may đo của thái tử gia rá/ch toạc từ đũng xuống tận bắp đùi, lộ ra chiếc quần l/ót màu đỏ in hình Lâm Kiều Kiều bên trong. Cả hội trường im phăng phắc. Tôi từ quê lên, cảnh tượng này đúng là tôi chưa từng thấy thật. "Người có tiền các người, chơi cũng hoa hoè thật đấy."