Ta khổ luyện ném tú cầu đã tròn hai năm, chỉ cốt sao ném trúng người Thôi Kim An. Chín lần, lần nào chàng cũng đón lấy tú cầu, song lại giả vờ bất đắc dĩ mà ném sang cho Thế tử điện hạ bên cạnh. Lần cuối cùng, chàng vẫn chứng nào tật nấy: "Huynh biết rõ ta sợ nhất cái phiền phức này mà, giúp ta một tay đi, huynh đệ". Chàng đâu hay biết, đây đã là lần cuối. Đã chẳng thuận ý, ta cũng chẳng muốn cưỡng cầu. Ta quay đầu gả cho Thế tử Định Quốc công. Vậy mà chàng lại đứng dưới mái hiên, đôi mắt đỏ hoe vì lệ: "A Ninh, chẳng phải nàng từng nói, chỉ gả cho mình ta thôi sao?"