Thân mang tang phục chưa đầy ba tháng, lòng thiếp đã nảy sinh nỗi quạnh hiu. Thế là thiếp tư thông cùng gã thư sinh nhà bên. Sau nửa năm mặn nồng, gã thư sinh nhất quyết đòi thiếp phải cho một danh phận. Thiếp chẳng muốn gả, lại cũng chẳng đành lòng buông bỏ người này. Đành tìm đại một cớ mà thoái thác: "Lục lang, hôn nhân là chuyện đại sự, chàng chẳng thể tự mình quyết định. Ít nhất cũng phải được bậc trưởng bối có tiếng nói trong nhà chàng tán thành mới được." Chẳng ngờ, nửa tháng sau, chàng ta dẫn theo tiểu cữu cữu đến. Lục Chiêu chỉ tay về phía thiếp mà rằng: "Tiểu cữu cữu, đây chính là người trong lòng của con, Ninh nương. Con muốn cưới nàng, người chỉ cần gật đầu là được." Ánh mắt thiếp chạm phải tiểu cữu cữu của chàng. Cả người như ch*t lặng. Trời đất ơi, chẳng phải đây là phu quân đã khuất bóng của thiếp từ một năm trước sao!