Khi tôi đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm của trung tâm thương mại thì mới 5 giờ 40 phút. Xe của Chu Thừa Vũ đỗ ở góc khu B, đèn xe vẫn chưa tắt, cửa kính phủ một lớp sương mờ. Dưới ghế phụ có một chiếc giày cao gót màu nude. Đôi giày đó không phải của tôi. Gót giày của tôi không mảnh như vậy, cũng không có đính vòng ngọc trai quanh quai cài. Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, chiếc hộp bánh kem trong tay dần dần biến dạng. Giây tiếp theo, thân xe khẽ rung lên. Cửa kính bên ghế phụ hạ xuống một chút, một bàn tay phụ nữ vươn ra, đầu ngón tay sơn màu trà sữa, vội vã vén lại mái tóc bên tai. Ngay sau đó, tôi nhìn thấy một gương mặt trẻ trung. Là Lâm Y Nhiên.