Thiếp thân làm chủ mẫu tại Hầu phủ đã mười năm tròn. Đến năm thứ mười một, phu quân bỗng nhiên đem lòng ái m/ộ một tiểu cô nương trẻ tuổi. Nàng ta thông tuệ khoáng đạt, nhan sắc diễm lệ bậc nhất kinh thành. Thấy non nước, nàng ta có thể viết nên: "Thiên môn trung đoạn Sở giang khai, bích thủy đông lưu chí thử hồi." Thấy trăng sáng, nàng ta tùy miệng liền ngâm: "Minh nguyệt kỷ thời hữu, bả tửu vấn thanh thiên." Nàng ta biết cưỡi ngựa, biết múa trường thương. Nàng ta đào hũ rư/ợu Nữ Nhi Hồng mà thiếp thân ch/ôn cho nữ nhi, cùng đám công tử thế gia uống đến say khướt. Giữa tiếng cười nói, bọn họ ước hẹn cùng nhau ngao du sơn thủy khắp thế gian. Thế rồi, Thẩm Tông Lễ nhìn thiếp thân, người bao năm qua chẳng hề đổi thay, mà nói: "Tô Minh Nguyệt, sao năm xưa ta lại có thể yêu một nữ tử trầm mặc như nàng chứ?" Đôi mắt chàng đục ngầu vì men rư/ợu, rất nhanh đã nhận ra mình lỡ lời. Có lẽ chàng cũng đang phiền lòng lắm. Người thương thuở thiếu thời, đến nay lại trở thành gánh nặng không thể đem ra ngoài mắt. Thiếp thân chẳng biết cưỡi ngựa, chẳng biết uống rư/ợu, chưa từng thấy núi xa thác đổ, cũng chẳng thể viết ra những vần thơ tuyệt diệu nhường ấy. Nữ tử như thiếp thân, thật là cổ hủ.