Trường Giang lũ lụt, thiếp cùng phu quân lạc mất nhau. Thiếp chạy nạn đến Kim Lăng thành. Thấy Hầu phủ treo bảng tuyển trù nương cho thế tử biếng ăn. Nhờ một đĩa bánh nướng hoa hồng, thiếp đã thuận lợi chinh phục được cái bụng của tiểu thế tử. Ba năm thấm thoắt trôi qua, thế tử ngày càng ỷ lại vào thiếp, những lúc không người thường lén gọi thiếp là nương. Ánh mắt Hầu gia nhìn thiếp cũng dần trở nên nồng ch/áy. Đêm trăng rằm Trung Thu, người đeo lên tay thiếp một chiếc vòng ngọc. "Vãn Hòa, nàng có nguyện ý làm chủ mẫu Hầu phủ chăng?" Trên tay kia của thiếp, vẫn đang đeo một chiếc vòng ngọc đậu loại rẻ tiền đầy vết rạn nứt. Đó là sính lễ Lục Thanh Châu đã dùng để cưới thiếp. "Đa tạ Hầu gia ưu ái, nhưng thiếp còn phải tìm Thanh Châu của thiếp."