Học kỳ 1 năm ba, bạn cùng phòng rủ tôi đi ăn tiệc sinh nhật. Tôi không đủ tiền góp, nên đành nói dối là có hẹn, không đi được. Thực tế là bạn trai vừa chia tay tôi, lý do là tôi quá hẹp hòi. Tôi thấy rất buồn bực. Ngay cả người đến uống trà sữa nửa giá cũng đòi chia đôi tiền với tôi, vậy mà còn chê tôi keo kiệt! Tối hôm đó, các bạn cùng phòng mang phần bánh kem còn thừa về. Họ bảo muốn gi/ảm c/ân nên nhờ tôi ăn giúp. Tôi xoa bụng: "Tối nay tớ ăn pizza rồi, no quá, xin lỗi nhé." Bạn cùng phòng mỉm cười, không vạch trần tôi. Đêm đến, tôi hơi đói. Lúc dậy đi vệ sinh, tôi liếc nhìn hộp bánh kem. Bánh kem bơ đã hơi xẹp xuống nhưng trông vẫn rất ngon miệng. Khi tôi từ nhà vệ sinh quay lại, cả người ch*t lặng. Trên mặt bánh xuất hiện vài dòng chữ xiêu vẹo, được viết bằng mứt quả: "Mời bạn tham gia thử thách sống 7 ngày với 15 tệ. Nếu thành công, phần thưởng là 30 ngàn tệ. Bạn có chấp nhận thử thách không?"