Năm bần cùng đến độ phải ăn đất, ta dựng một sạp hàng b/án hoành thánh. Có một vị tiểu thiếu gia sáu tuổi, mỗi ngày đưa ta năm lượng bạc, mướn ta giả làm mẫu thân, đến học đường chống lưng cho y. Cho đến ngày nọ, ta đến trễ, thấy có kẻ đang túm lấy tai y. Ta giáng một cái t/át lên mặt kẻ đó, chống nạnh che chở cho thiếu gia: 'Dám b/ắt n/ạt nhi tử của ta, ngươi chán sống rồi sao!' Thiếu gia r/un r/ẩy túm lấy vạt áo ta: 'Mẫu thân, y... y là phụ thân của ta.' Ta: '...' Hài tử à, ngươi đâu có nói với ta là ngươi có cha!