Vì muốn giải nỗi lòng mong cháu bế của mẹ chồng, thiếp lặn lội ngàn dặm tìm phu quân. Tại đại doanh nơi biên cương phía Bắc. Phu quân chưa từng gặp mặt nhìn thiếp mặt mũi lấm lem, lệ rơi lã chã, vẻ mặt đầy chán gh/ét: "Khóc lóc cái gì? Nàng làm bằng nước sao? Chút khổ này mà không chịu nổi, thì mau mau trở về đi." Về sau, kẻ này đêm đêm dỗ dành thiếp thay tới ba lần đệm trải giường, bị đ/á xuống giường cũng chẳng hề gi/ận dữ. Trái lại, còn ở bên cạnh thuần thục giặt giũ y phục trong của thiếp, cười đến thỏa mãn: "Phu nhân nhà ta, quả thật là một đóa kiều hoa làm bằng nước."