Thân là đích nữ phủ Hầu, song khi lọt lòng đã mang hàn đ/ộc, y sư phán rằng mạng này khó qua tuổi mười chín. Phụ thân coi ta như quân cờ bỏ, kế mẫu ngấm ngầm hạ đ/ộc, thứ muội ngày đêm mong ta đoạn khí. Chỉ có thanh mai trúc mã nguyện thân chinh đến Nam Cương tìm th/uốc kéo dài tính mạng cho ta. Ta lệ rơi đầy mặt, dốc hết số cửa tiệm vàng bạc mẫu thân để lại cho người, giúp người tìm th/uốc. Người nghẹn ngào thề thốt: "Ta nhất định mang th/uốc về rước nàng qua cửa, đời này không phụ!" Ba năm đằng đẵng trôi qua, người lại cùng thứ muội dạo chơi chốn phong nguyệt Giang Nam. Lại diễn một màn đêm khuya hồi kinh, lừa gạt nốt số châu báu cuối cùng của ta, ân ái mặn nồng rồi phủi áo rời đi. Đến ngày sinh thần mười chín tuổi, ta mang th/ai ba tháng bị ép ch*t ngay trước lễ bái đường của đôi gian phu d/âm phụ. Thứ muội cười nhạo: "Tỷ tỷ hãy nhận mệnh đi, giống loài của kẻ ốm yếu không thể hiện thế đâu!" Thanh mai trúc mã phụ họa: "Kẻ đoản mệnh, để muội muội thay ngươi làm đích nữ, mới là tạo hóa của ngươi!" Ta ôm h/ận mà ch*t, khi mở mắt ra lần nữa lại trở về ngày trước khi người đi Nam Cương. Khi hành lý đã xong xuôi chờ ta tiễn đưa, ta liền giáng một cái t/át thật mạnh: "Mệnh của ta, không cần ngươi c/ứu."