Nữ nhi giả nam trang, chinh chiến sa trường hai mươi năm. Trước điện Kim Loan, Thiên tử muốn ban thưởng. Ta chẳng cầu chi cả, chỉ tâu bốn chữ: "Thần là kẻ đoạn tụ." Thiên tử hiểu ý: "Khanh ưng ý nam nhi nhà nào, cứ nói là được." Ta chẳng chút đắn đo: "Định Viễn hầu Thẩm Trường Hoài, ôn văn nhĩ nhã..." Lời còn chưa dứt, trước mắt bỗng hiện lên những hàng chữ bay: "Muốn cưới nam chính ư? Nữ phụ này lấy đâu ra mặt mũi thế?" "Trong lòng nam chính chỉ có nữ chính, hai mươi năm trước đã cự tuyệt ả rồi, sao ả vẫn không chịu từ bỏ ý định?" "Con của nam nữ chính đều đã lớn khôn, vậy mà còn bị nữ phụ đ/ộc á/c cưỡng đoạt! Ôi, đ/au lòng quá." Ta sắc mặt không đổi, nói nốt phần còn lại: "... Nghe nói con trai của hầu gia năm nay vừa tròn mười tám, chưa từng kết hôn, thần ngưỡng m/ộ đã lâu, cúi xin Bệ hạ tác thành."