Ta từ trên hoa thuyền m/ua về một người nương thân. Thuở ấy, nàng dáng người mảnh khảnh, đôi mắt thu thủy tĩnh lặng như nước đọng, chẳng chút sinh khí. Nghe gã sai vặt trên hoa thuyền kể, trượng phu của nàng đã cưới người khác, đứa con cũng chẳng nhận nàng. Ngay cả tờ hôn thú năm xưa, cũng là đồ giả. Gả đi bảy năm, danh phận chẳng có, cuối cùng lại bị cái gia đình ăn th!t người kia b/án vào hoa thuyền. Thật là đáng thương vô cùng. Ta nghĩ, nàng và ta đều là kẻ chẳng ai cần đến, có lẽ nàng sẽ muốn có một đứa con gái. Thế là, ta gom góp tiền tuất của cha, cứ thế mà tự m/ua cho mình một người mẹ.