Lục Tuần trên đường tới đón ta làm tân nương thì mất trí nhớ, lại đem lòng yêu mến nữ y giả đã c/ứu mạng chàng. Ta trải qua bao gian nan khổ ải mới tìm thấy chàng. Sau khi Lục Tuần khôi phục ký ức, liền chất vấn nữ y giả vì sao lại th/iêu hủy hỉ phục cùng hôn thư của chúng ta? Nữ y giả chỉ lặng thinh không đáp. Lục Tuần thất vọng tột cùng, buông một câu: "Ta cả đời này chán gh/ét nhất kẻ dối trá." Rồi theo ta trở về. Thế nhưng, đúng ngày chúng ta thành thân, tin tức nữ y giả muốn tìm cái ch*t truyền đến. Sắc mặt Lục Tuần đại biến, bỏ mặc ta mà chạy đi c/ứu nàng ta. Đây đã là lần thứ hai chàng vứt bỏ ta. Ta bỗng thấy lòng mỏi mệt khôn cùng. Thế là ta đưa tay, chỉ vào người nam tử đứng gần mình nhất, hỏi rằng: "Ngươi có muốn cưới vợ chăng?"