Đến khi thân phận đích nữ của hầu phủ được tỏ tường, ta đã mang trong mình cốt nhục. Phu nhân thở phào nhẹ nhõm: "Đã thành thân rồi, vậy mối nhân duyên giữa muội muội ngươi và thế tử Vĩnh An Hầu cứ y theo lệ cũ mà cử hành." Ta cũng thấy thế là hay. Chẳng cần phải chia lìa cùng Tạ Uẩn Lễ, cũng không phải gánh lấy đoạn nhân duyên ngang trái chẳng rõ từ đâu tới. Thật vừa lòng ta. Lời còn chưa kịp thốt, đã thấy giả thiên kim tay trong tay cùng một người dạo phố trở về. Lúc này ta mới nhìn rõ, phu quân của ta, hóa ra lại chính là vị hôn phu của nàng ta. Kiếp trước, ta chẳng cam lòng, ép chàng phải nhận ta và hài nhi. Gả đi ba năm, chàng chán gh/ét ta tận xươ/ng tủy, đến cả đứa trẻ cũng chẳng giữ nổi. Tạ Uẩn Lễ quở trách ta: "Nếu không phải tại ngươi quấy nhiễu trước mặt A Chỉ, ta sao có thể lỡ mất nàng ấy." "Cùng ngươi bên nhau, chẳng qua chỉ là diễn trò. Một nữ tử xuất thân chốn phong trần như ngươi, dẫu có khoác lên danh hiệu thiên kim hầu phủ, cũng xứng đòi danh phận sao?" Kiếp này, ta rũ mắt, đáp: "Phu quân ta đã sớm qu/a đ/ời, chỉ là... xin chúc mừng muội muội đã tìm được lang quân như ý lang quân."