Đương thuở trò chơi nuôi dưỡng trẻ thơ thịnh hành nhất, bản cung cũng từng nuôi nấng một vị tiểu hoàng tử bị ghẻ lạnh. Ngày ngày, bản cung dâng thức ăn, cùng người trò chuyện, nhìn người từ dáng vẻ g/ầy gò nhút nhát trở nên khỏe mạnh hoạt bát. Ngày sinh thần lên sáu, người lấy hết dũng khí hỏi vào hư không: "Mẫu thân, người sẽ mãi ở bên nhi thần chứ?" Bản cung vươn tay xoa đầu người qua màn sương: "Tất nhiên rồi!" Ai ngờ ngày kế tiếp, vật truyền tin thất lạc, bản cung chẳng thể đăng nhập vào trò chơi được nữa. Vài năm sau, bản cung ngoài ý muốn mà lìa đời. Khi mở mắt lần nữa, bản cung ngơ ngác đứng dậy giữa đám đông đang quỳ lạy. Thiếu niên bạo quân đang ngự trên ngai vàng. Thiên tử nổi gi/ận, thây phơi vạn dặm. Bản cung nhìn gương mặt quen thuộc kia, dè dặt cất tiếng gọi: "Tiểu Hoa Sinh?" Thiếu niên bạo quân sững sờ, đôi mày âm trầm bỗng chốc tan chảy, giọng nói r/un r/ẩy: "Mẫu... mẫu thân?"