Tôi là một kẻ đào mỏ. Năm thứ 3 kết hôn, Trần Dục Minh vẫn luôn coi thường tôi. Anh ta chắc nịch rằng tôi đã trèo cao khi lấy anh ta. Tôi coi anh ta là chồng, còn anh ta lại tự cho mình là ông chủ của tôi. Khi bị bắt quả tang, anh ta nói: "Có chút chuyện nhỏ này thôi mà, đàn ông chúng tôi chỉ tìm chút niềm vui thôi." "Chẳng lẽ cô lại tưởng rằng tôi còn phải giữ mình vì cô chắc?" Tôi đỏ hoe mắt: "Có lẽ anh chưa bao giờ nhận ra, tôi đã từng thực sự yêu anh." Trần Dục Minh thoáng chút né tránh, nhưng cuối cùng lại dùng một tờ đơn bảo toàn tài sản trong hôn nhân để nhẹ nhàng tống khứ tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tạ ơn trời đất. Chuyến này cuối cùng cũng không uổng công đào mỏ.