Trong xe của Tống Thanh Sơn xuất hiện thêm một thỏi son, tôi buột miệng hỏi đó là của ai. Anh ta ngẩn người ra một giây rồi cười nói: "Chắc là của lão Hứa đấy, lần trước cậu ta mượn xe anh mà." Tôi cầm điện thoại lên gọi cho người bạn thân của anh ta, sau khi đầu dây bên kia bắt máy, lão Hứa mừng rỡ nói: "Tôi tìm mấy ngày nay rồi, hóa ra là rơi ở đó." Tống Thanh Sơn nhìn tôi, khẽ cười: "Em đấy, cứ hay đa nghi, giờ thì yên tâm chưa?" Tôi nhìn chằm chằm vào điện thoại rồi im lặng. Bởi vì thỏi son này là của tôi.