Khi cảnh sát xông vào con hẻm, kẻ cầm đầu trường học Giang Trì đang dúi hung khí vào tay tôi, nhìn tôi đầy vẻ đương nhiên: "Cậu học giỏi, thầy cô đều quý cậu, cậu giúp tôi gánh chuyện này đi, cùng lắm chỉ bị ghi lỗi thôi. Nếu tôi mà bị bắt, cả đời này coi như bỏ." Hệ thống trong đầu tôi đi/ên cuồ/ng thúc giục: [Ký chủ, chỉ cần cậu giúp hắn, hắn sẽ một lòng một dạ với cậu. Sau này khi hắn trở thành người giàu nhất, cậu chính là phu nhân của tỷ phú!] Tôi nhìn người bạn học vô tội đang nằm dưới đất đầu chảy m/áu đầm đìa, rồi lách người sang một bên. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Giang Trì, tôi hét lớn với những cảnh sát đang lao tới: "Chú cảnh sát ơi, là anh ta đ/á/nh người, trên hung khí có dấu vân tay của anh ta, trong điện thoại của cháu còn có cả video quay lại nữa!" Giang Trì: "?"