Lướt trên ứng dụng m/ua sắm, tôi vô tình thấy bạn cùng phòng của anh trai mình. Cậu ta b/án vịt, giá 800 tệ một con. Bên dưới còn có bình luận của anh trai tôi: "Ông chủ vừa đẹp trai vừa tốt bụng, vịt ngon ngọt mọng nước!", "Anh em ăn xong ai cũng khen, các ông hiểu mà!" Tôi đ/au lòng hiểu ngay vấn đề—thằng anh trai khốn nạn của tôi, vậy mà dám ăn cỏ gần hang!!! Nếu để bố mẹ biết, chắc chắn họ sẽ đá/nh g/ãy chân anh ấy mất! Tôi lập tức thêm WeChat của "chị dâu" hờ, khuyên cậu ta hoàn lương. "Anh ơi, công việc anh đang làm, nó có sạch sẽ không đấy?" Cậu ta trả lời: "Sạch chứ, em muốn thử không?" Được lắm, vậy mà còn ăn tạp cả nam lẫn nữ à? Tôi vừa khóc vừa gõ phím: "Một tháng bao nhiêu tiền? Tôi bao anh!", "Nhưng từ nay về sau không được b/án cho anh tôi nữa, hiểu chưa?" Chu Dữ im lặng một lát rồi đáp: "Được." Vài tháng sau. Chu Dữ thể hiện tài nấu nướng đáng kinh ngạc và kỹ năng giường chiếu đáng x/ấu hổ của mình. Cậu ta hơi đỏ mặt: "Xin lỗi, anh là lần đầu tiên." ...Cái thằng nhóc này. Hóa ra cậu ta thực sự b/án vịt chân chính à?