Biểu huynh Tân Liêm vốn là kẻ phong lưu phóng đãng nức tiếng. Ngày ngày chỉ biết chìm đắm chốn lầu xanh, mải mê ngâm thơ vẽ tranh cho phường kỹ nữ. Các bậc khuê nữ môn đăng hộ đối dẫu mến m/ộ vẻ ngoài tuấn tú hào hoa của chàng, song lại chán gh/ét tính tình phóng túng, thảy đều kính nhi viễn chi. Chỉ có ta thương xót chàng thuở nhỏ mất mẫu thân, nên mới định ước hôn sự. Chàng đối đãi với ta lạnh nhạt, ta lại ngỡ đó là sự kính trọng, giữ lễ. Cho đến khi ngày cưới đã cận kề, bỗng nghe đồn chàng muốn chuộc thân cho một ả thanh quan. Ta lòng dạ bất an đi tìm, nào ngờ bắt gặp chàng đang mỉm cười sủng nịnh, mặc cho ả nữ tử kia đặt nụ hôn lên má mình.