Phu quân tạ thế được bảy ngày, mẹ chồng liền ép ta nhận nuôi nhi tử của tiểu thúc. Bà ta nói: "A Đường, con tuổi còn trẻ đã phải chịu cảnh góa bụa, sau này ắt phải có chỗ dựa dẫm." Ta liếc nhìn gã tiểu b/éo ba tuổi còn đang mút nước mũi kia một cái, rồi đáp: "Chẳng biết là ai dựa vào ai?" Mặt mẹ chồng lúc đỏ lúc trắng, ấp a ấp úng, dường như đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào cho phải. Ta chẳng để bà ta có cơ hội lên tiếng, liền nói tiếp: "Dựa vào ba gian cửa tiệm, hai tòa trạch viện, hay là tám trăm mẫu ruộng tốt của ta?" Linh đường tức thì im phăng phắc. Tiểu thúc đỏ mặt tía tai quát: "Tẩu tẩu, lời này của người thật khó nghe, đứa nhỏ nào có mưu cầu tiền bạc của người." Ta gật đầu: "Vậy thì tốt quá. Nếu không mưu cầu tiền bạc, thì cứ cùng các người sống cảnh nghèo túng là được. Ta thiếu nhi tử, ta tự khắc sẽ sinh." Mẹ chồng đ/ập bàn: "Ngươi là một quả phụ, thì sinh cùng kẻ nào?" Ta ưỡn ngựk ngẩng đầu, hắng giọng, dõng dạc đáp: "Ta muốn chiêu m/ộ ở rể."