Thế nhân đều nói, Lê Cảnh Thành quang phong tễ nguyệt, quan lộ hanh thông, tuổi còn trẻ đã giữ chức Thái tử Thái phó, tiền đồ vô lượng. Điều đáng tiếc duy nhất chính là cưới ta, một kẻ ng/u muội về làm thê tử. Chẳng những không giúp ích được gì cho công danh sự nghiệp, ngay cả việc nội trạch cũng không quản lý nổi. Lại còn thường xuyên sai sót trong các yến tiệc, trở thành trò cười cho thiên hạ. Ngày sinh thần hai mươi bảy tuổi, ta nén cơn đ/au thấu tâm can, viết xong thư hòa ly, tìm đến thư phòng gặp chàng. Nào ngờ nghe được chàng nói với kẻ khác: 'Nếu Uyển Ninh có được một nửa thông tuệ của Nguyệt Hà, ta cũng chẳng phải dùng đến hạ sách này.' 'Tỷ tỷ nàng ta là đương triều Hoàng hậu, mẫu thân của Thái tử, không thể hưu bỏ.' 'Chỉ còn cách này, để nàng từ từ ch*t trong hậu trạch.' 'Đợi nàng ch*t đi, ta nhất định sẽ cử hành tang lễ thật long trọng cho nàng.' Mũi và miệng ta rỉ ra một dòng m/áu tươi. Hóa ra, chàng đã sớm hạ đ/ộc vào thức ăn nước uống của ta. Hóa ra, những lời ân cần hỏi han, dịu dàng săn sóc, thảy đều là giả dối. Bát th/uốc chàng sắc trong viện mỗi đêm, chẳng phải phương th/uốc trị b/ệnh, mà là đ/ộc dược đoạt mạng. Ta muốn đến đối chất với chàng, nhưng lại ngã gục trước cửa thư phòng. Khi mở mắt ra lần nữa, ta ngoài ý muốn quay về năm mười bảy tuổi, thời điểm sắp xuất giá. Lần này, ta chọn gả cho Tín Dương Hầu thế tử. Đồng thời, tác thành cho Lê Cảnh Thành cùng Lưu Nguyệt Hà nối lại tình xưa nghĩa cũ.