Dữ Thẩm Dục kết duyên vừa tròn ba năm, thanh mai trúc mã của chàng là nàng khanh họ Kh//âu bỗng tìm đến thiếp c/ầu x/in. Nguyên do là phu quân của nàng ta phạm tội, đã bị Thẩm Dục tống vào đại lao. Chàng một mực giữ vững phép nước, hạ lệnh đá/nh g/ãy một chân kẻ kia rồi đày đi viễn xứ. Kh//âu thị nghe vậy liền ngất lịm đi. Thiếp nhìn hai người họ, lòng rối bời chẳng biết nên xử trí ra sao. Thẩm Dục lại phất tay áo bỏ đi, chỉ để lại một câu: "Đuổi nàng ta ra ngoài." Cứ ngỡ chàng là kẻ vô tình, nếu như thiếp không nhìn thấy những ngón tay chàng đang siết ch/ặt đến trắng bệch.