Phu quân gặp nạn, đồng môn của chàng mang h/ài c/ốt trở về. "Phu nhân, Trạch Chi không may qu/a đ/ời, ta thật lòng vô cùng thương tiếc. Chàng lúc lâm chung có lời trăn trối, sợ mẹ góa con côi khó bề sinh sống, nếu phu nhân nguyện ý, có thể tái giá cùng tại hạ." Thiếp vốn không muốn, ngặt nỗi người ấy ân cần hỏi han, thậm chí lúc thiếp lâm bồn cũng đích thân đến canh giữ. Dần dà, lời đồn đại nổi lên khắp chốn, thiếp chẳng còn cách nào đành phải tái giá. Sau khi thành thân, người ấy trân trọng yêu thương thiếp, xem con trẻ như m/áu mủ ruột rà. Thoắt cái đã ba năm. Gần đây có kẻ què chân đến gây rối, phu quân vội vã an ủi thiếp cùng con trẻ. Thế nhưng đêm đó, thiếp ẩn mình trong bóng tối, lại thấy sắc mặt người ấy đầy vẻ giễu cợt, giọng nói lạnh lẽo: "Năm xưa vì ngươi mà bày kế hưu thê, nay hối h/ận e rằng đã muộn rồi." Nương theo ánh trăng, thiếp nhìn rõ kẻ đó, chính là vị phu quân đã ch*t từ lâu.