Bản tính ta vốn lãnh đạm. Ngày xem mắt, trưởng tử nhà họ Tùy đoan trang trầm tĩnh, nói với ta rằng: 'Sau này kết tóc se duyên, đôi bên cứ việc tự quản lấy mình là được.' Ta ngỡ người cũng giống như ta, bèn ưng thuận mối hôn sự này. Nào ngờ về sau— Tiết Hoa Triều, người chủ động ngỏ lời: 'A Vu, có muốn cùng đi xem đèn chăng?' Ta liếc mắt nhìn những chiếc đèn trong phủ: 'Chẳng đi, nếu người muốn xem, trong nhà cũng có sẵn.' Người lặng đi giây lát, vẫn không cam lòng: 'Ngoài phố người đông náo nhiệt.' Ta chẳng buồn ngoảnh đầu: 'Chẳng lẽ ta là q/uỷ dữ sao?' Người sững sờ, lặng lẽ rũ mắt xuống. Những dòng bình phẩm phía trên cười nghiêng ngả. 【Nữ chủ hãy ngoảnh đầu nhìn lại đi, nghe xong lời ấy người đã rưng rưng lệ rồi.】 【Ha ha ha, thê tử chẳng đoái hoài thì khác gì bị bỏ rơi đâu chứ.】