Đại tỷ Tô Tri Vi xuất giá ngày ấy, nửa kinh thành đều tới xem náo nhiệt. Chẳng phải vì của hồi môn hậu hĩnh, mà chỉ bởi nàng quá đỗi nổi danh. Năm tám tuổi, nàng tại tộc học ngâm ra câu "Nhân sinh nhược chỉ như sơ kiến", khiến lão tiên sinh kinh hãi đến mức đá/nh rơi cả thước ph/ạt. Năm mười hai tuổi, nàng ép quản gia trong phủ dùng những con số kỳ lạ để ghi chép sổ sách, bảo rằng nét ngang nét dọc quá chậm, sổ sách phải nhìn một cái là hiểu ngay. Năm mười lăm tuổi, tại buổi yến tiệc hoa, nàng nói nữ tử cũng nên đọc sách hiểu lý lẽ, chẳng thể cả đời giam mình trong kim chỉ và chốn hậu trạch. Năm mười bảy tuổi, nàng khước từ lời cầu hôn của đích tử thủ phụ, lý do là: "Thiếp không muốn m/ù quá/ng kết hôn, thiếp muốn một đời một kiếp chỉ một người." Cả kinh thành đều bảo nàng đi/ên rồi, chỉ có ta biết, nàng chẳng hề đi/ên. Nàng cũng như ta, đến từ ngàn năm sau. Chỉ là nàng chẳng hay biết, ta cũng thế.