Nhớ thuở đính ước cùng Thái tử, để tỏ lòng thành, người ba lần ghé thăm phủ họ Thôi, cúi mình khẩn cầu. Đêm tân hôn tại Đông cung, người bộc bạch cùng ta: 'Lệnh Gia, đời này trẫm đã có người trong mộng. Trẫm biết nàng tính tình đôn hậu, chỉ khi nàng làm Thái tử phi, trẫm mới an tâm nạp nàng ấy vào Đông cung. Giữa ta và nàng, ngoài danh phận chính thê, chẳng còn gì khác nữa.' Ta làm một đời Hoàng hậu chẳng được sủng ái. Sách sử ghi chép ta hiền minh, dù rằng chẳng thể sinh hạ con nối dõi. Tạ Cảnh Quân vì giữ thể diện cho ta, cố ý chèn ép vị phận các cung. Ngay cả Nghi tần, người trong lòng người, cũng chẳng dám vượt quá ta nửa phần. Lúc lâm chung, Tạ Cảnh Quân ôm lấy vai ta mà hứa hẹn: 'Kiếp kiếp đời đời, nàng mãi là Hoàng hậu duy nhất trẫm chọn.' Kiếp này đành vậy. Nay mở mắt tỉnh lại, ta quyết kịp trước lúc người đội mũ trưởng thành, nhận lời mời thưởng hoa của phủ Vĩnh An Hầu. Thế tử phủ Vĩnh An Hầu thân mang b/ệnh tật, đợi ta tiễn người đi, sau này nhất định phải sống thật tiêu d/ao.