Thái tử Tống Tuyên đem lòng yêu mến thứ muội. Vì muốn nạp nàng ta làm Thái tử phi, vào đêm Thượng Nguyên, hắn cố ý bày mưu cho kẻ khác tập kích chính mình. Khi đám thích khách đen kịt ùa đến, thứ muội lòng đầy kh/iếp s/ợ, chần chừ chẳng dám bước tới. Kiếp trước, chính ta đã lao vào, đỡ lấy mũi tên nhắm thẳng về phía Tống Tuyên. Ai ngờ, trên mũi tên ấy có tẩm kịch đ/ộc, thân x/ác ta sau khi được c/ứu sống thì ba bước một lần thở dốc, chẳng thể sống như người thường được nữa. Hoàng đế cùng Hoàng hậu cảm kích ơn c/ứu mạng, hạ chỉ ban hôn. Thế nhưng, năm sau đó, Tống Tuyên liền rước thứ muội vào Đông cung. Thứ muội h/ận ta cậy ơn ép buộc, chiếm mất ngôi vị Chính phi của nàng ta, dựa vào sự sủng ái mà ngày ngày hànhz hạz ta. Ta tìm Tống Tuyên khóc lóc kể lể, hắn lại quở trách ta: "Miên Miên bản tính nhút nhát, yếu đuối, sao có thể làm ra chuyện đ/ộc á/c nhường ấy? Thân thể nàng vốn không tốt, lại hay nghi thần nghi q/uỷ, vu khống lung tung, sau này sao xứng làm mẫu nghi thiên hạ?" Đến khi ta bị bọn họ ban cho một bát th/uốc đ/ộc tiễn đưa, mới hay biết chân tướng: "Chỉ cần Miên Miên giả vờ làm bộ, Phụ hoàng Mẫu hậu nhất định sẽ gật đầu cho hôn sự của chúng ta, khi ấy đôi ta mới có thể trọn đời bên nhau... Ai bảo ngươi tự ý xen vào, làm hỏng việc tốt của ta!" Mở mắt lần nữa, lại đúng ngay đêm hội đèn lồng khi Thái tử bị ám sát. Nhìn Tống Tuyên đang tiến lại gần, ta không hề bước tới, mà xoay người tiến vào Túy Tiên Lâu đối diện. Lần này, ta muốn xem thử, nếu ta không c/ứu, liệu bọn họ có thể thật sự được như ý nguyện hay chăng!