Ngày sinh thần của Tạ Lâm Xuyên, ta không mời mà tới. Nấp sau bình phong trong nhã gian, lòng mong tạo cho chàng một nỗi bất ngờ. Giữa tiệc, nữ huynh đệ của chàng cười nói nhắc đến ta: "Lâm Xuyên, chẳng lẽ huynh thực sự muốn cưới Ôn Hành sao?" Có kẻ cười nhạo: "Một nữ tử mồ côi nơi gia cảnh sa sút, mẫu thân lại lâm trọng b/ệnh. Huynh chẳng qua chỉ ban chút ân huệ, nàng ta liền ngày ngày đưa canh đến Hầu phủ. Loại người bám víu thế này, huynh cũng chịu đựng được sao?" Tạ Lâm Xuyên giọng điệu nhàn nhạt: "Thương xót cho thân thế nàng, nuôi một con chim sẻ mà thôi." Nhã gian lặng ngắt một thoáng, rồi lập tức rộ lên tiếng cười. Nữ huynh đệ nọ làm nũng, huých nhẹ vào vai chàng: "Huynh thật là x/ấu xa, kẻ khác cùng lắm chỉ lừa tình, còn huynh đây là muốn h/ủy ho/ại cả đời người ta." Hóa ra, điều ta ngỡ là lưỡng tình tương duyệt, chẳng qua chỉ là thú tiêu khiển nuôi chim trong lúc nhàn rỗi của chàng. Ta không khóc, không náo lo/ạn, chỉ sau khi tan tiệc, lặng lẽ quỳ trước giường mẫu thân: "Mẫu thân, hãy về nhà thôi. Mối nhân duyên với Vương phủ, con gả."