Phu quân c/ứu được một nữ tử hành nghề đạo tặc. Nàng ta vì muốn báo ân, bèn tr/ộm một người mang đến tặng thiếp. Thiếp vừa muốn vạch trần, liền bị phu quân ngắt lời: "Nàng nhận lấy thì đã sao? Chỉ là một món quà thôi mà, chớ làm tổn thương lòng tốt của nàng ấy." Thế nhưng, kẻ bị tr/ộm tới lại là đương triều Thái tử, kẻ t/àn b/ạo tựa á/c khuyển. Đêm qua, thiếp còn lỡ tay đùa nghịch với hạ bộ của người đó. Thiếp vừa khóc vừa ra hiệu bằng tay, c/ầu x/in phu quân c/ứu mạng. Thế mà Tống Thăng lại quay lưng, đưa nữ đạo tặc kia đi dạo, bắt thiếp phải ở lại tự kiểm điểm. Thiếp vừa khóc, vừa cảm thấy chân ngứa ngáy. Cúi đầu nhìn xuống, Thái tử đang bị trói, lặng lẽ bò tới bên chân thiếp. Người đó mặt mày u ám: "Phu quân của nàng đã đồng ý rồi, nàng không đồng ý sao?"