Ngày bà nội nhắm mắt xuôi tay là một ngày mưa âm u. Tôi đã túc trực bên giường b/ệnh suốt 3 ngày 3 đêm, đến cả quần áo cũng chẳng kịp thay. Thế mà Cố Hoài, người đã kết hôn với tôi 20 năm, lại cùng mối tình đầu Lâm Mạn Chi và đứa con trai ngoan của tôi là Cố Thận Vi, chìa ra trước mặt tôi một tờ đơn ly hôn. Tôi thậm chí chẳng buồn nhíu mày, cầm lấy bút ký tên mình vào đơn ly hôn một cách dứt khoát. "Chúc gia đình ba người các người sau này hạnh phúc." Tôi thản nhiên buông một câu như thế rồi quay lưng bước ra khỏi căn phòng b/ệnh đáng gh/ê t/ởm, không hề ngoảnh đầu nhìn lại.