Tỷ tỷ dung mạo tầm thường, nhưng mệnh mang phúc khí, mọi sự chẳng cần tranh đoạt cũng tự tìm đến. Huynh trưởng từ phương Nam trở về, mang theo hai tôn san hô đỏ. Tỷ tỷ yêu sắc đỏ, ta lại chỉ chuộng sắc lam. Thế nhưng ta đợi đến khi trời tối mịt, cả hai tôn san hô đều thuộc về nàng. Về sau, thanh mai trúc mã nhiều lần đem vật vốn định tặng ta mà chuyển tặng cho tỷ tỷ. Ngay cả tín vật đính ước của Thế tử, cũng chuyển đến tay tỷ tỷ. 'A Kiều, miếng ngọc bội này càng hợp với tỷ tỷ nàng, cho nàng thì có sao, chớ có làm càn.' Nếu ta thấy ủy khuất, bọn họ liền trách ta cậy vào dung mạo mà ứ/c hi*p tỷ tỷ, khiến nàng tự cảm thấy hổ thẹn. Cho đến một ngày, một hệ thống gọi là 'Thiên vị nữ phụ' tìm đến ta: 【Ký chủ, ngươi chính là á/c đ/ộc nữ phụ đẹp đẽ nhất trong toàn bộ sách này! Cớ sao lại sống ra bộ dạng nhu nhược thế kia?】 【Đi cư/ớp! Đi tranh! X/é nát bọn họ! Hãy tà/n nh/ẫn một phen cho bọn họ xem đi!】