Tôi là chú mèo mướp mà chủ nhân yêu thương nhất. Sau khi chủ nhân qu/a đ/ời, người "cha" vốn hiền từ bỗng thay đổi sắc mặt, người "dì" vốn nhân hậu lại chê tôi bẩn thỉu. Tôi lang thang đầu đường xó chợ. Đến lúc cận kề cái ch*t, chính người bạn thanh mai trúc mã của chủ nhân đã liều mạng c/ứu lấy tôi. Mỗi đêm, anh ấy đều ôm di ảnh của chủ nhân mà khóc, tuần nào cũng đến quét dọn m/ộ phần. Vì thế, khi được quay trở lại thời điểm chủ nhân đi gặp bạn trai, tôi liền dùng chân sau đạp mạnh một cái, "rắc" một tiếng rồi lăn đùng ra đất.