Mẫu thân trước khi xuất chinh, vì lo lắng cho ta mà dùng chút qu/an h/ệ đưa ta vào thư viện. Người dặn: "Tương lai phu quân của con là Tạ Hành đang học ở đó, con hãy đến vun đắp tình cảm trước đi." Song ta vốn ng/u muội, chẳng biết vun đắp thế nào cho phải. Mẫu thân h/ận rèn sắt không thành thép, dạy rằng: "Không có việc gì thì mang chút hoa quả rau dưa mà biếu tặng. Nếu dịu dàng không thành, thì dùng uy thế ép buộc hoặc dụ dỗ. Nếu cùng đường bí lối, cứ trói người lại mà ép duyên, năm xưa cha mẹ cũng nhờ vậy mà thành đôi." Ai ngờ, ta theo đuổi suốt hai năm, Tạ Hành vẫn chẳng hề đoái hoài, lòng hắn chỉ hướng về Minh Châu quận chúa. Tạ Hành từng nói: "Quận chúa thanh cao tựa ánh trăng trên trời, còn ngươi thô kệch chẳng khác nào hạt bụi dưới đất." Chẳng còn cách nào khác, ta đành làm theo chiêu thứ ba của mẫu thân, ra tay bắt người. Chỉ là đêm tối gió lộng, ta lại bắt nhầm kẻ khác. Trong bao tải, tiểu Quý tiên sinh vốn nghiêm nghị cứng nhắc từ từ tỉnh lại, tức đến bật cười: "Tống Miên, ta chỉ ph/ạt ngươi chép sách ba lần, ngươi đã muốn gi*t người diệt khẩu ư?"