Hoàng đế si mê mẫu thân ta mà chẳng thể đoạt được. Để khỏa lấp nỗi niềm tiếc nuối, người liền ban hôn ta cho vị hoàng tử có dung mạo giống người nhất. Thế nhưng, Tiêu Nghiễn Lễ nào có chút tình cảm với ta, chốn khuê phòng chỉ toàn là nh/ục nh/ã ê chề. Hắn bảo: 'Con gái của hồ ly tinh thì cũng là hồ ly tinh mà thôi.' Hắn lại hỏi: 'Ngày trước mẫu thân ngươi cũng dùng th/ủ đo/ạn này để câu dẫn phụ hoàng ta hay sao?' Ta uất ức mà qu/a đ/ời. Nay được trùng sinh trở về ngày hoàng đế ban hôn. Khi người hỏi ta tâm ý thuộc về vị hoàng tử nào, ta bèn thẹn thùng mỉm cười đáp: 'Dân nữ đã thầm thương tr/ộm nhớ Thái tử từ lâu rồi.'