Sau khi đôi chân của anh nuôi bị liệt, anh ấy trở nên cay nghiệt và đ/ộc địa. Lại một lần nữa bị anh ấy m/ắng đến bật khóc, tôi tâm sự với người yêu qua mạng: "Em không muốn chăm sóc anh trai nữa, chúng mình bỏ trốn được không?" Người yêu qua mạng của tôi là một người có tính khí cực kỳ tốt. Anh ấy giàu có lại dịu dàng, luôn đáp ứng mọi yêu cầu của tôi. Cho dù tôi có vô cớ m/ắng mỏ anh ấy, anh ấy cũng chỉ chuyển cho tôi một khoản tiền lớn rồi nói: "Bảo bối, em lại chịu uất ức rồi." Nhưng lần này, anh ấy lại khác thường, mãi không trả lời. Ngay lúc tôi đang nghi hoặc, một dòng bình luận lướt qua trước mắt: "Thương thay cho anh trai vì xót em gái mà cố tình đăng ký tài khoản phụ để an ủi cô ấy..." "Ai mà ngờ được chân của anh trai đã khỏi từ lâu, anh ấy cứ lừa gạt em gái mãi." "Anh trai có lỗi gì chứ? Chẳng qua là vì quá tự ti, muốn dùng cách này để trói buộc em gái mà thôi." "Nhìn thấy em gái muốn vứt bỏ mình, trái tim anh trai ở phía bên kia màn hình đã tan nát rồi..."