Đích muội tung cầu kén rể, lại trúng ngay vị hôn phu của ta. Nàng khóc lóc ỉ ôi với phụ mẫu rằng, trước bàn dân thiên hạ, chẳng thể chối bỏ mối nhân duyên này. Thẩm Chiêu cũng nói, là hắn mắt mờ, nhầm tưởng người tung cầu là ta. Ta chẳng khóc chẳng náo, mỉm cười tác thành. Quay đầu lợi dụng kẻ ăn chơi trác táng mà muội muội vốn kh/inh khi, đòi hỏi phụ mẫu vô số của hồi môn. Sống đến nay, hiếm khi ta dùng thứ rác rưởi, đổi lấy vàng bạc châu báu mà muội muội vốn chẳng hề để mắt tới.