Kiếp trước, vị hôn phu vì báo ân mà ngầm cho phép đích tỷ hạ dược, dẫn dụ ta bước nhầm vào phòng của Nhiếp chính vương. Dẫu ta liều ch*t thoát thân, song vẫn trở thành trò cười cho cả thành, lại càng là nhược điểm bị người nắm thóp cả đời. Sau bị giáng từ thê xuống làm thiếp, thảm tử ngay ngày sinh hạ hài nhi. Sống lại một kiếp, ta mở mắt nhìn quanh. Đèn đuốc lờ mờ, giữa trướng rủ màn che, một đôi mắt u tối đang nhìn ta. Chàng day day thái dương, một tay nắm ch/ặt cổ tay ta, giọng khàn đặc hỏi: "Ngươi là ai?" Ta nén cơn tê dại do dược tính đang lan tỏa khắp thân mình, vươn tay quàng lấy cổ chàng mà đáp: "Thiếp là tiểu Bồ T/át đến để độ cho ngài đây."