Phu quân dung mạo tuyệt thế, lại là kẻ ham muốn vô độ, lòng dạ hẹp hòi hay gh/en t/uông. Ta xuất chinh trở về, mang theo một nam tử. Tiêu Ngọc ngỡ ta có người mới, gi/ận đến mức thổ huyết. Nhưng vẫn cố bày ra vẻ hiền lương. "Chỉ trách dung nhan ta nay tiều tụy, mới khiến nàng cảm thấy tịch mịch. Nhưng nam nhân bên ngoài đều chẳng có ý tốt, cẩn thận kẻo bị hắn lừa gạt." Ta kinh hãi thất sắc, vội vàng dỗ dành: "Hắn chỉ là ân nhân c/ứu mạng ta, chàng chớ có suy nghĩ lung tung." Kết quả, Tiêu Ngọc vẫn bị ta chọc tức mà ch*t. Ta đẫm lệ ch/ôn cất vo/ng phu, đang định cùng ngoại thất động phòng, lại bị một đạo thánh chỉ triệu gấp vào kinh. Vừa ngẩng đầu đã thấy vị vo/ng phu mỹ mạo ấy đang tựa trên long ỷ, nhìn ta mà cười như không cười.