Phu quân vốn khờ dại nay dần sáng suốt, lại đối với ta ngày càng lạnh nhạt, thậm chí trong đêm còn đuổi ta ra nhà củi. Vô tình bắt gặp kẻ khác tìm đến, ta mới hay chàng vốn là hồ yêu hóa thành. Những ngày trước vì chưa khai trí nên mới ngây ngốc như thế. 'Ca ca, thôn phụ này lừa gạt phá thân mình cũng không sao, trong lòng huynh mãi mãi chỉ có Lâm cô nương, huynh cứ giải thích rõ, nàng tất sẽ thấu hiểu.' Thiếu niên lông trắng quay lưng về phía ta, cái đuôi vung vẩy không ngừng. 'Huynh cứ an tâm đi tìm Lâm cô nương, đệ biến thành bộ dạng của huynh nhất định sẽ lừa được nàng.' 'Việc giả làm kẻ ngốc, đệ là giỏi nhất.' Đêm đó, phu quân của ta quả nhiên lại trở nên khờ dại. Chỉ là khi ta định ra nhà củi ngủ, chàng lại níu lấy ta. Trong đôi mắt ngây dại của nam nhân thoáng hiện nét mong chờ: 'Nương tử, giường đã trải xong, mau lên đây.'