Vào ngày sinh nhật, Hứa Kinh Trạch muốn tặng hoa cho tôi. Biết hoàn cảnh gia đình anh ấy không mấy dư dả, tôi chỉ chọn một bó hoa 99 tệ. Cùng ngày hôm đó, có người gửi đến cho bạn cùng phòng của tôi một bó hoa hồng lớn, gần như phủ kín cả căn phòng ký túc xá. Khi cô ấy gọi điện cảm ơn, từ trong ống nghe truyền ra một giọng nam trầm ấm: "Chỉ cần em thích là được." Âm cuối hơi kéo dài, mang theo chút lười biếng và khàn đặc. Mọi người xung quanh đều hò reo trêu chọc, còn tôi thì đứng sững tại chỗ. Giọng nói này, giống hệt với giọng của Hứa Kinh Trạch.