Kết tóc se duyên đã được ba năm, Tạ Cảnh Huyền mới hay kẻ năm xưa trao thư ước hẹn cùng chàng chính là ta, chẳng phải đường tỷ. Song, chàng không tìm thấy ta, bèn cậy nhờ phu quân ta mà rằng: "Thần năm xưa phụ bạc một người, lòng này hối h/ận khôn nguôi. Nghe đâu nàng từng rời bỏ đến chốn biên quan, cúi xin Điện hạ giúp thần tìm ki/ếm. Thần nguyện hòa ly để cưới nàng, cùng nhau gắn bó trọn đời." Thế nhưng chàng nào hay, kể từ ngày biệt ly năm ấy, ta đã sớm quên sạch tiền duyên, mà gả cho người khác.